- Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy.
Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:
- Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây, và tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.
Một thanh niên đã được phòng tổ chức của một siêu thị tuyển dụng đến trình diện tại một cửa hàng. Vị cửa hàng trưởng tiếp đón anh ta bằng cái bắt tay thân mật và một nụ cười rồi trao cho anh ta cái chổi và bảo:
- Công việc đầu tiên của cậu là quét dọn cửa hàng!
- Nhưng mà- Chàng thanh niên nói- Tôi là một sinh viên tốt nghiệp đại học rồi cơ mà!
Vị cửa hàng trưởng bảo:
- Tôi lấy làm tiếc. Tôi đã không được biết điều đó. Vậy hãy trao lại cây chổi cho tôi rồi tôi sẽ chỉ chỗ cậu cách quét!
Hai chàng nông dân nói chuyện với nhau:
- Hôm qua, tôi đào mương sau vườn, lượm được ởdưới đất một đồng tiền cổ, sau đó lại thấy một đồng, rồi tiếp mộtđồng nữa…
Anh kia mắt sáng rực lên, không nén nổi tòmò:
- Chúng dẫn anh tới một kho báu?
Anh chàng thứ nhất lắc đầu:
- … Do túi quần tôi bị thủng một lỗ.
Một dân Texas có tật hay khoe khoang, ngày kia du lịch đến California gặp người California hỏi: “Chỗ các anh có bờ biển to như thế này không?”
“Trước kia cũng có một cái to hơn vậy nhưng bây giờ hết rồi”.
“Tại sao thế?” Người kia ngạc nhiên.
“Tụi này không thích nước nên hất nó qua đây”.
ở một trại huấn luyện lính mới, viên sĩ quan đang hướng dẫn cách tay không đoạt súng. Một lát sau, ông đặt câu hỏi: “Nếu các anh đem theo súng đi tuần bên hồ, phát hiện thấy bọn địch trang bị đầy đủ xông đến tấn công thì phải làm sao?”
“Quăng súng xuống nước”. Cả trại đồng thanh đáp.
Tại một triển lãm tin học, Chủ tịch MicrosoftBill Gates đã so sánh công nghiệp phần mềm với công nghiệp xe hơinhư sau: “Nếu General Motors (GMC) phát triển công nghệ cho xehơi như công nghệ phần mềm thì hiện nay chúng ta đã có thể muanhững chiếc xe giá 25 đôla, đi 1.000 dặm với 1 lít xăng”.
Để phản hồi lời bình luận của Bill Gates, GMCtuyên bố:
“Nếu General Motors đã phát triển công nghệnhư Microsoft, chúng ta sẽ đi trên những chiếc xe có các đặc điểmsau:
1. Xe vẫn chạy, nhưng có vào được xa lộ hay khônglà cả một vấn đề.
2. Mỗi khi đường sá được nâng cấp thì bạn phảimua một chiếc xe mới.
3. Xe của bạn sẽ liên tục chết máy trên đườngkhông vì lý do gì cả. Bạn phải khởi động lại xe và bắt đầu từ nơixuất phát.
4. Chiếc xe sẽ giống như cô giáo già của bạn,liên tục bắt bẻ và đòi bạn xin lỗi, nếu không nó sẽ đứng ì ra.
5. Chiếc xe đời mới bạn vừa mua hôm qua thì hômnay đã trở nên nực cười.
6. Bọn ăn cắp sẽ ngồi trong xe của chúng và”nhồi” cho bạn những hoá đơn lệ phí giao thông khổng lồ,trong khi bạn chẳng tham gia giao thông một phút nào.
7. Đèn báo hết xăng, quá nhiệt độ và mức bìnhđiện được thay thế bằng đèn báo hiệu “general cardefault”.
8. Khi xảy ra tai nạn, hệ thống túi khí bảo vệcủa xe sẽ hỏi bạn: “Are you sure?” trước khi bung ra.
9. Bạn sẽ bấm vào nút “Start” để tắtmáy.
Một anh chàng đến chơi với bạn là bác sĩ thú y, thấy một cô gáixinh đẹp đang ở phòng đợi cứ ôm con chó nhỏ vào lòng và hôn lên tainó. Chàng trai bảo bạn:
- Ước gì mình biến thành chú cúnxinh xắn nằm trong lòng ấm áp của cô kia….
Bác sĩ thú y giãy nảy:
- Ấy chết! Đừng ước trở thành nó.Cô ta mang con cún đến thiến đấy.
***
Cô vợ mua mấy vé số và nói với chồng:
- Nếu em trúng thưởng, em sẽ mua cho mình chiếcáo choàng lông thú…
- Thế nhỡ em không trúng? – Anh chồng hỏi.
- Khi đó thì anh sẽ mua cho em.
***
- Tuần trước một hạt cát rơi vào mắt vợ tớ và côấy phải đến chỗ bác sĩ. Chuyện đó làm tớ phải trả 500 USD đấy.
- Chuyện vặt. Tuần trước một cái áo lông thú rơivào mắt vợ tớ, thế là tớ mất toi 1.000 USD!
A: “Lúc anh hỏi cưới, cô C có nói gì không?”
B: “Tôi làm gì kịp hỏi cưới. Cô ấy bảo đã yêu Sếchpia lại yêu cả Môda. Cô ấy say mê hai thằng nhãi đó thì tôi còn cơ hội gì nữa chứ?”
Sau khi đã mất một giờ giải thích cho một lớp học sinh nhỏ tuổi về giá trị tương đối của những đồng tiền xu, cô giáo kiểm tra một em học sinh, hỏi em là nếu có hai đồng nửa penny và một đồng penny thì em thích lấy đồng nào hơn. Em gái này tuyên bố tức thì:
- Em thích lấy hai đồng nữa penny hơn.
Cô giáo hỏi:
- Tại sao thế? Có phải cô đã nói đi nói lại với các em bao nhiêu lần là một đồng penny luôn bằng hai đồng nửa penny cơ mà?.
Em học sinh trả lời:
- Thưa cô đúng ạ, nhưng nếu em mất một đồng nửa penny, thì em vẫn còn đồng kia ạ. Trong khi đó nếu như em mất một đồng penny thì em chả còn gì cả!.
Giờ kiểm tra, thầy giáo dạy sinh vật đem đến một hộp trong đựng đủ các loại chim. Thầy lôi ra một con chim và giấu đằng sau, chỉ để cho học sinh nhìn thấy cái đuôi, thầy hỏi một học sinh:
- Đây là chim gì?
- Dạ thưa, chim sáo ạ.
- Không đúng, đó là con gõ kiến. Cho em đoán lại lần nữa… Thầy giáo lại bắt đầu giấu chim.
- Con này tên gì?
- Dạ ố Học sinh lúng túng ố Em nghĩ đó là con chim chào mào ạ.
- Không phải, chim họa mi. Em không học gì cả. Tôi phải cho em không điểm. Tên em là gì?
- Em đố thầy đấy.
Một người phụ nữ hỏi ông chủ loại thuốc dưỡng da bầy trên kệ: “Loại thuốc này có tác dụng không?”
“Có tác dụng gì không à?” Ông chủ nghiêm giọng quay lại gọi một cô trẻ măng: “Mẹ ơi, mẹ cho bà này xem làn da của mẹ đi!”
Trên chiến hạm của hải quân Anh đang xảy ra dịch cúm, quy định điềutrị như sau:
- Sĩ quan: Aspirin và Whisky,trường hợp nặng được nằm nghỉ.
- Hạ sĩ quan: Aspirin, trường hợpnặng dùng Whisky.
- Thủy thủ: trường hợp quá nặngdùng Aspirin.
***
Một anh chàng Texas đi dạo Londonbằng taxi. Xe chạy ngang Tower of London, người lái taxicho biết, nó được khởi công năm 1346 và hoàn thành năm1412.
- Trời! Cái tháp cũ kỹ bé tí kiaà? Ở Houston, chúng tôi chỉ xây trong vòng 2 tuần!
Xe chạy qua Tòa nhà Nghịviện. Bác tài kể rằng, tòa nhà được xây dựng năm 1544 và hoànthành năm 1618.
- Quỷ thần ơi! Ở Dallas, chúngtôi xây một cái lớn hơn thế, chỉ mất có nửa năm!
Khi đi ngang qua WebminsterAbbey, chàng Texas nhổm lên:
- Ồ! Cái gì ở đàng kiavậy?
Tay lái xe tỉnh bơ:
- Có trời mới biết! Ngày hôm quacòn chưa thấy!
Vùng Thượng Nam có một ông quan huyện họ Trần, vợ ông ta họ Lục (sáu)là con gái một gia đình quí phái. Vợ ông quan huyện lệnh họ Ngủ (năm), kêu căng vênh váo. Một hôm huyện lệnh vào công đường, dẫn cả vợ cùng đi.Các vị quan huyện khác cũng đem vợ đi theo. Các bà xã quan huyện đều muốn ra oai với nhau.
Vợ huyện lệnh hỏi vợ huyện thừa:
- Chị họ gì vậy?
Vợ huyện thừa nói :
- Tội họ Lục .
Nét mặt vợ huyện lệnh không vui, quay quắt sang một bên hỏi thăm vợ một ông quan huyện khác:
- Chị họ gì nhỉ ?
Bà này trả lời :
Tôi họ Thất (tức là 7).
Nét mặt vợ huyện lệnh xa xầm giận dữ,ngoắng phắt tay áo xăm xăm đi về hội đường.Trước đông đủ các vị quan huyện và phu nhân, cử chỉ ấy của vợ huyện lệnh làm cho mọi người khó hiểu, chẳng ai nói được câu nào.
Huyện lệnh thấy không khí căng thẳng, chẳng biết giải quyết thế nào, cũng bỏ mặt mọi người mà đi về hội đường. Huyện lệnh hỏi vợ:
- Có chuyện gì vậy mình ?
Vợ huyện lệnh tức tối nói như trút giận :
- Cái vùng này muốn trêu tức tôi đây! Mọi người đều biết tôi họ Ngũ, vậy mà vợ ỳhuyện thừa (chức huyện thừa là cấp dưới của huyện lệnh ố người dịch ghi chú) lại là họ Lục. Lại đến vợ quan quèn khác lại họ Thất.Chắc là hỏi vợ ông khác họ gì. Có khi họ Bát,họ Cửu cũng nên. Họ coi thường tôi quá lắm!
Nghe xong, huyện lệnh vỗ về vợ và nói :
Ôồ, dễ thôi mình bình tĩnh lại đi.
Nói rồi huyện lệnh dẫn vợ ra tiền đường, cất cao giọng tuyên bố với mọi người :
Vừa rồi, các vị phu nhân đã nói về họ của mình. Bây giờ tôi xin giới thiệu họ của vợ tôi: họ Vạn
John trở về sau chuyến đi du lịch ở Pháp. Vì làngười học môn tiếng Pháp rất giỏi nên điều đầu tiên các bạn cùnglớp hỏi thăm John là:
- Ở bên ấy, cậu có bị lúng túng với vốn tiếngPháp của mình không?
- Ồ tớ thì không hề, nhưng người Pháp thì lúngtúng lắm!
“Nè, nhìn cái xe tôi đẹp không? Một ngàn đô đấy!”
“Sang trọng thật, nhưng sao đắr thế?”
“Không đắr đâu! Tiền xe chỉ có 300, còn lại là tiền sửa chữa!”
Một binh sĩ trẻ tuổi nhận được bức thư nhà nhưng khi mở thư ra thì bên trong chỉ vỏn vẹn có trang giấy trắng.
“Chuyện gì lạ thế nhỉ?” Bạn anh ta thắc mắc.
“đơn giản thôi” Anh lính giải thích: “Trước khi nhập ngũ, tôi cãi nhau với vợ một trận thật to. Từ đó về sau, chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa”.
Tại tòa án, ông chánh án hỏi Gim:
- Anh Gim, anh có ân hận gì không khi anh ném cả cái bình vào mặt vợ?
- Thưa tòa, tôi rất tiếc và rất ân hận …
Quay sang phía vợ Gim, tòa nói:
- Cô thấy chưa, Gim đã biết hối hận rồi đấy!
Ngắt lời quan tòa, Gim nói:
- Thưa, tôi lấy làm tiếc vì cô ta mà cái bình cổ của tôi bị vỡ !
Tài xế Taxi phóng nhanh đụng phải người qua đường, anh chàng thò đầu ra cửa mắng: “Nè ông già, có biết đi đứng không hả?”
Cụ già nổi giận: “Tôi không biết đi đường hay cậu không biết lái xe?”
“Tôi lái rất giỏi, đã cầm lái 20 năm rồi cụ ạ!”
“Thế thì nhằm nhò gì. Lão đã đi bộ từ 65 năm nay!”.
Ông chồng nọ đột nhiên nghỉ việc ở nhà. Người vợ đang nấu nướng dưới bếp. Chuông điện thoại reo. Ông chồng cầm máy và nghe đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông:
- Alô! Em đấy ư, con bê non của anh!
Ông chồng tức giận trả lời:
- Không, đây là ông chủ đàn bò!
Xe tải bị “pan” sinhlý
Sau một hồi chọc ngoáy lấy lệ, anh chàng tuyênbố:
- Tình hình căng đấy, có lẽ chúng ta phải ngủ quađêm ở đây thôi.
Xem đồng hồ thấy mới gần trưa, sợ bài của mìnhkhông đưa kịp vào bản tin chiều, cô phóng viên đành áp sát anh tài,thủ thỉ:
- Anh này, hay chúng mình “ngủ nhanh”rồi còn đi tiếp, chả cần phải qua đêm đâu anh ạ!
***
Cứ quẳng xuống nước là bơiđược tuốt
Trong phòng thay quần áo ở hồ bơi, Jack hỏiBill:
- Này cậu, dạy bọn con gái tập bơi thì làm thếnào nhỉ?
- Thú vị đấy, phải tế nhị và dịu dàng, một tay đỡphần ngực còn tay kia đỡ phần bụng của nàng. Hãy để miệng nàng ởdưới mặt nước một chút để nàng không hét ầm lên, người ta sẽ chú ý.Mà cậu có bạn gái mới hay sao đấy?
- Đâu có, tớ dạy đứa em gái ấy mà.
- Ôi dào, em gái thì quẳng mẹ nó xuống nước! Bơiđược tuốt!
***
Nhờ có anh bạn cùng lớp đỡhộ
Một cô sinh viên kể cho bạn gái nghe về đợt thựctập mùa hè:
- Cậu tưởng tượng được không, chúng tớ đang ngủtrong vựa cỏ khô thì một cơn dông ào ào ập tới, gió thổi mạnh đếnnỗi mái kho đổ sập xuống.
- Thế mà cậu không chết bẹp?
- Không sao, cái mái ấy đổ cả xuống lưng anh bạncùng lớp với tớ!
- Anh thân yêu, đêm qua em mơ thấy một giấc mơ cực kỳ thú vị!
- Thật tuyệt vời! Kể cho anh nghe xem!
- Anh biết không, em mơ thấy anh tặng em một cái áo suba đẹp mê hồn!
- Ôồ, thì em đã nhận trong mơ rồi, anh việc gì phải tặng nữa!
Nhân viên cứu thương hỏi nạn nhân của một vụ tai nạn xe cộ: “Nhà anh ở đầu? Tên anh là gì? Để tôi báo cho gia đình anh biết”.
Người bị nạn: “Khỏi cần, người nhà đều biết tên tôi cả mà!”
Ông chồng nọ tan sở về nhà phát hiện vợ mình nằm trong tay tình địch, giận quá nên rút súng bắn cô ta chết tươi.
Tòa tuyên án người chồng vô tội. Lúc chuẩn bị rời tòa, quan tòa chận ông ta lại hỏi:
“Tại sao ông dùng súng bắn chết bà vợ mà không giết kẻ tình địch?”
Kẻ sát nhân mân mê chòm râu rồi thấp giọng khẻ nói:
“Tôi cho rằng giết một người phụ nữ thì tiện hơn phải giết nhiều tình địch!”
Người vợ nói với chồng: “Anh X ở lầu trên hình như không thích con trai mình đánh trống”.
“Sao thế?” Người chồng hỏi.
“Thế này” Người vợ giải thích: “Trưa hôm nay anh ấy cho con rai mình một con dao nhỏ và hỏi nó có biết trong ruột trống có gì không?”
Phóng viên:
- Thưa mađam Brigit Bácđô, dạo này trông chị hình như hơi béo ra.
- Đúng vậy, B.B trả lời- Tôi rất không hài lòng về người xoa bóp của tôi.
- Vì sao?
- Dạo này anh ta chỉ chú ý tới bóng đá nên xao nhãng công việc.
Ngay lập tức, phóng viên loan tin này trên báo. Và hôm sau, B.B. nhận được hàng trăm lá thư của các ông từ khắp nước Pháp gửi tới đề nghị cô tiếp nhận họ.
Trên truyền hình đang có trận đấu bóng bầu dục. Bà cô Masa bên hàng xóm chạy qua gõ cửa: “Tôi xem tivi nhờ được không?”
“Rất hoan nghênh, mời cô vào. Tivi nhà cô bị hỏng à?”
“Chẳng hiểu sao tôi chỉnh tối chỉnh lui mãi mà quả bóng nó cứ bẹt chú không tròn …”
Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò … hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách hàng trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên cả tảng, cả sút.
Hỏi ra, mới biết nhà vua ngày rày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm, phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo các hàng thịt khắp nơi thái sẵn ố có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy ố để về làm bếp chỉ có việc chế biến, gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi. … Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đánh liều đến thẳng nhà quan Trạng. Đến nơi, vắng tanh vắng ngắt, chẳng thấy cỗ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửa cái thói ấy đi.!
Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ con biết đứng ra giữa chợ chửi um lên:
- Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
“Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi thành nữa.
Nhanh hơn cả ý nghĩ
Giờ ngủ trưa trong nhà trẻ, Tí và Tèo nằm cạnhnhau rúc ríc, Tí đố:
- Này, bạn có biết cái gì xảy ra nhanh nhất quảđất không?
- Ý nghĩ chứ còn gì nữa. Vừa mới nghĩ đến”chipchip” là tớ đã rỏ rãi ra rồi!
- Sai! “Đái dầm” là nhanh nhất, thậmchí tớ chưa kịp nghĩ thì đã thấy ướt đầm rồi.
***
Cháu giúp mẹ kiểm tra bác
Trong bữa tối, một ông khách hỏi cô bé con chủnhà:
- Cháu có giúp mẹ việc nhà không?
- Có ạ – cô bé đáp – sau khi khách về, bao giờ mẹcháu cũng bắt cháu đếm lại thật kỹ số thìa bằng bạc.
***
Bố sẽ không tìm thấyvé
Trên sân vận động, một khán giả hỏi một cậu béngồi cạnh:
- Cháu lấy đâu ra tiền mua vé hạng nhất thếnày?
- Bố cháu mua đấy chứ ạ!
- Thế bố cháu đâu?
- Bố cháu đang tìm vé ở nhà.
***
Không làm con khỉ phậtý
Chú Vassia đưa hai mẹ con đi chơi vườn bách thú,bé trầm trồ với mẹ:
- Mẹ ơi! Con khỉ kia trông giống chú Vassiaquá!
- Im ngay, sao con lại có thể nói thế?
- Con nói khẽ lắm mà, mẹ sợ nó nghe thấy à?
***
Nó đếm xong trước con
Cậu bé tơi tả về nhà với một vết tím bầm dưới mắt, mẹ mắng:
- Mẹ bảo con bao lần là phải đếm đến 100 đã, nếuvẫn thấy tức, mới được đánh nhau cơ mà.
- Vâng, nhưng trong lúc con đang đếm thì đã bịthằng Vitca đấm một quả vào mặt rồi, vì bố thằng ấy chỉ dặn nó đếmđến 50 thôi ạ!
Chủ nhà hàng nói với các nhân viên nữ:
- Yêu cầu các cô hôm nay phải thật đẹp hãy trang điểm và ăn diện sao cho khách hàng tập trung chú ý vào các cô, chứ không phải vào món Pitết dai nhách.
Cô gái nhỏ nhẹ:
- Mẹ ơi, tại sao cá không nói chuyện được như chúng ta?
- Con khờ quá. Có khi nào con thử nói chuyện dưới nước được chưa?
Một đêm Bandắc quên không đóng cửa, ông đã vào nằm nhưng chưa ngủ. Một tên ăn trộm vào không thấy ai, bèn đi đến cái tủ, khẽ mở ra và lục tìm tiền. Bỗng tên trộm nghe nhà văn cười nói:
- Anh bạn ơi, mắc sai lầm lớn rồi. Anh đã đến vào đêm tối như bưng để tìm tiền ở nơi chính tôi, giữa ban ngày chói chang tôi cũng không bao giờ tìm thấy!
Một người đàn ông bị lạc phương hướng trên một hương lộ dừng lại trước một nông trại để hỏi đồng. Ông ta trông thấy người chủ trại ngồi ở hiên sau đang thò đầu vào sáu chiếc đèn và xén bấc.
Người đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy người chủ trại vẫn còn dùng đèn dầu trong nhà mình:
- Vì sao ông lại không kéo dây điện vào nhà mà dùng?
- Ôồ, chúng tôi có điện chứ ố Người chủ trại bảo ố Nhưng chúng tôi chưa hề dùng đến nó bao giờ bởi vì chúng tôi chưa hề hết dầu!
- Tôi mới gặp một chuyện kinh khủng. Hôm qua, côthư ký đã mời tôi đến nhà cô ấy để ăn mừng sinh nhật của tôi…
- Chuyện lãng mạn đây!
- Cô ấy đã mời tôi uống Martini, nghe nhạc nhẹ,rồi nói: “Em sẽ dành cho anh một chuyện bất ngờ. Em vào phòngngủ và 5 phút sau anh hãy vào theo. Cấm vào sớm đấy nhé!”.
- Một kịch bản sex?
- Khi tôi bước vào… phòng tối om. Bật điện lênthì…
- Cực kỳ ngoạn mục chứ?
- Không phải với tôi. Nấp trong đó là cả đám nhânviên của tôi với nến, hoa, bánh gatô cùng bài hát mừng sinh nhậtchết tiệt.
- Ôi, có lẽ anh bị cụt hứng?
- So với điều tôi cảm nhận lúc đó thì cụt hứngchưa là gì!
- !?
- Bởi lúc đó trên người tôi… không còn mảnh vảinào.
Người bán hàng ở một hiệu buôn trong làng cố thuyết phục người nông dân mua một chiếc xe đạp.
- Tôi thà bỏ tiền mua một con bò sữa còn hơn.
- Nhưng thử nghĩ mà coi- Người bán hàng khăng khăng- Trông anh thộn tới một mực nào nếu cưỡi con bò ấy mà đi.
Người nông dân đáp:
- Nếu tôi cố bắt chiếc xe đạp ấy cho ra sữa thì trông còn thộn gấp bội.
Người du khách với chiếc máy ảnh đong đưa dưới cổ đã dừng lại phía bên ngoài một túp lều tồi tàn bên một con đường núi. Đang ngồi trong một chiếc ghế xích đu ở ngoài mái hiên là một hình ảnh tuyệt vời của một ông lão sơn cước có dáng cục mịch.
Người du khách nói:
- Cháu có thể chụp cho cụ một bức ảnh được không ạ?
Ông lão nói:
- Với tôi thì chẳng hề gì, cứ chụp đi!
Sau khi đã chụp được hai, ba “pô” hình, người du khách nói:
- Cháu luôn luôn thắc mắc làm thế nào mà dân miền núi như cụ lại sống được quá thọ như thế. Cụ có bí quyết gì vậy?
- Chả có bí quyết gì về cách sống của tôi cả! ố Ông ta nói ố Mọi người quanh đây đều biết cả. Mỗi ngày tôi uống khoảng một lít rượu uýt-ky nhà làm, và hút khoảng sáu điếu xì gà do tôi cuốn từ những lá thuốc nhà trồng và dong duổi đi tìm mọi cô gái trong vùng.
- Cuộc sống như thế có vẻ khá phí sức đối với một người chạc tuổi như cụ ố Người du khách nói ố Nhân tiện, xin cụ cho biết năm nay cụ được bao nhiêu tuổi rồi?
Người đàn ông nói:
- Đến tháng mười này tôi được băm hai!
Hob: Có một lần khi tiêu hết tiền, tôi viết thư cho ông bác tôi là Albert xin thêm ít tiền nữa để tiêu. Để gây ấn tượng tốt, tôi nói thêm: “Cháu không thích viết thư xin tiền bác đâu, quả thực cháu đã chạy theo người đưa thư để lấy lại chiếc thư này”.
Lucile:
- Thế bác anh trả lời ra sao?
Hob:
- Ông ấy trả lời: “Vì cháu đã lo lắng muốn lấy lại bức thư xin tiền nên chắc cháu sẽ hài lòng biết rằng bác đã không nhận được thư. Tuy thế, bác vẫn bỏ vào phong bì một tờ năm bảng Anh!”.
Trong phòng xưng tội, một phụ nữ Mỹ ngồi trước vịlinh mục:
- Thưa cha, chồng con vừa qua đời đêm qua. Con cólỗi với anh ấy.
- Chúa tha tội cho con! Hãy chuộc lại lỗi lầmbằng cách thực hiện mong ước cuối cùng của người đã khuất. Thếtrước khi qua đời anh ta có cầu xin điều gì không?
- Dạ, khó nói lắm!
- Con cứ nói! Đó là những nguyện ước thiêngliêng.
- Anh ta van vỉ con: “Em đừng bắn! Hãycho anh một cơ hội cuối cùng!”.
A: “Nếu tôi giới thiệu bạn gái cho đồng nghiệp thì có phải là việc làm tốt không?”
B: “Tất nhiên rồi. Thành cặp, thành đôi được họ còn phải cám ơn anh nữa đấy”.
A: “Thế mà tôi giới thiệu cho Rôbe một cô bạn gái, có người lại bảo tôi độc ác, xảo quyệt v.v… tức không chứ?”
B: “Người nào không biết điều vậy?”
A: “Vợ của Rôbe!”
- Tại sao anh lấy cô ấy?
- Vì cô ấy xinh đẹp và ăn mặc rất mốt.
- Thế tại sao lại ly dị, uổng vậy?
- Uổng gì? Cũng vì vậy mà tôi phải chia tay cô ấy đấy.
Trong một buổi tiệc nhộn nhịp, một cô gái cất cao giọng hát phục vụ đám đông. Lúc đó ông nọ quay sang thì thào với người khách bên cạnh: “Giọng của cô ta dễ sợ thật! Ông biết cô ấy là ai không nhỉ?”
“Biết chứ!” Người kia: “Vợ tôi đấy!”
“Æ , xin lỗi ông nhiều lắm! Giọng bà nhà đúng ra cũng không đến nỗi nào. Chỉ có điều bài hát này viết dỡ tệ! Chẳng biết anh chàng nào phổ nhạc?”
“Chính tôi đấy!”
Trong chuyến bay đến Viễn Đông. Hai du khách đang cùng nhau trò chuyện.
- Ông thường đi đến Trung Quốc chứ?
- Không, đây là lần đầu tiên.
- Cho tôi tò mò một chút, vì sao ông lại đến đó?
- Aà! Do tôi đang thu thập tư liệu để viết một cuốn sách về đất nước này.
- Ôồ . Thật tuyệt quá, ông ở lại đó có lâu không?
- Ba ngày thôi.
- Vậy cuốn sách của ông sẽ có tựa là gì?
- “Trung Quốc, hôm qua, hôm nay và ngày mai!”.
Chàng cao bồi bước vào tiệm bán súng tại Chicago,cao giọng:
- Cho một khẩu Rulô!
- Dạ, chúng tôi có hai loại Rulô, 6 viên và 12viên, ông cần thứ nào?
- Chờ một lát – Cao bồi bước tới điện thoại quaysố và hỏi – Alô! Ngân hàng A đó phải không? Cho hỏi ở đó có baonhiêu người?…
Anh chàng nghe xong, quay sang người bánhàng:
- Cho loại 12 viên.
Một anh chàng mới cưới vợ than thở với bạn:
- Ôi! Sao cuộc đời mới lắm chuyện buồn phiền!
- Sao cậu ủ rũ vậy?
- Tương lai cuộc đời mình, mình chẳng còn chút hy vọng gì nữa.
- Tại sao lại như vậy?
- Bởi vì quá khứ của mình.
Vợ đang chơi với con, chợt kêu lên gọi chồng:
- Trời ơi, thằng Giôn nhà mình nuốt đồng tiền xu vào trong bụng mất rồi! Anh đi gọi bác sĩ mau lên!
Chàng vẫn lạnh lùng:
- Cần gì phải gọi bác sĩ! Mất một đồng xu thì thôi, chứ đi gọi bác sĩ, ông ấy đòi tiền công mất rất nhiều!
Giờ họa, cô giáo dạy các em học sinh lớp hai vẽ trái tim. Cô vẽ mẫu trên bảng xong rồi quay xuống:
- Các em vẽ đi.
Cả lớp bắt đầu vẽ. Nhưng Catơ không vẽ. Cô giáo hỏi:
- Sao em không vẽ?
- Thưa cô- Catơ trảlời- Cô vẽ còn thiếu.
- Thiếu cái gì?
- Aáo quần,
- Sao vậy?
- Æ ở nhà lúc ngủ dậy, em nghe ba em nói với má: “Trái tim của anh ơi, anh mặc áo quần cho em nhé!”
Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời chơi net không vương tơ tình.
Trúc xinh trúc mọc đầu đình .
Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh.
Một cậu bé đang làm bài tập ở nhà nó với bố cậu:
- Bố ơi, bố có thể giúp con giải đề toán này được không ạ?- Nếu như một người đàn ông kiếm được 200 USD một tuần mà vợ ông ta lại tiêu những 210 USD về khoản …!
- Ngừng ngay lại ở điểm này đi con!- Bố cậu bé nói- Con hãy nhờ mẹ giải giúp bài toán này vì mẹ con là một chuyên gia về kiểu toán số học đó đấy, con ạ!
Một cô gái lỡ thì ngồi khóc. Một bà tiên hiện lênhỏi:
- Sao con khóc?
- Dạ con muốn lấy chồng, nhưng không được. Bàgiúp con với!
- Chuyện này thì ta không giúp con được, vì tacũng chưa chồng mà! – Bà tiên buồn rầu.
Hai ông già nghễnh ngãng là hàng xóm của nhau.Buổi sáng, một ông vác cần câu ra đường, ông kia đứng ở hiên nhàhỏi:
- Ông đi câu cá đấy ư?
- Không, tôi đi câu cá đây!
- Thế mà tôi tưởng ông đi câu cá.
Mộtvị giáo sư đang hướng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài họcđầu tiên về giải phẫu tử thi. Ông ta quyết định chỉ dẫn cho họ mộtsố điều cơ bản trước khi bắt đầu công việc.
- Cácanh cần phải có khả năng làm được hai việc sau đây trước khi trởthành nhà giải phẫu. Điều đầu tiên mà các anh cần là không được cócảm giác sợ hãi.
Đểchứng minh lời mình đang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tửthi và đưa lên miệng liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên củamình phải làm giống như vậy trước mặt nhau. Sau một vài phút bị sốcvà im lặng, các sinh viên cũng phải lần lượt làmtheo.
-Điều thứ hai mà các anh cần phải có là khả năng quan sát và phánđoán một cách chính xác: Tôi đã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môncủa tử thi, nhưng tôi lại liếm ngón tay trỏ củatôi!
Anh chàng nọ lại mắc phải tính hay run rẩy nóilắp. Chàng yêu một cô gái khá xinh đẹp và vui tính. Đến lúc tỏtình, chàng lấy hết tinh thần, thổ lộ với nàng:
- Anh … anh yêu… yêu em… em.
- Thế thì để anh ấy nói chuyện đó với nó.
- Ồ không, xin lỗi, anh… anh yêu em.
- Thế thì để anh ta nói với em.
- Không, anh muốn nói: Anh yêu em… em.
- Vậy thì anh đi mà nói với nó.
- !!!
A: “Cơ quan mình dạo này nhiều hiện tượng cha chung không ai khóc lắm. Ví như vòi nước trong nhà bếp mở cứ để chảy suốt đêm không chịu tắt …”
B: “Sao anh biết?”
A: “Bởi vì chính mắt tôi chứng kiến mà
Một hôm, nhà bác học Anhxtanh bước lên xe buýt nhưng lỡ làm rơi mắt kiếng, ông đang khom người sờ soạng tìm dưới sàn xe thì cô bé đứng đối diện nhặt kiếng lên dúi vào tay ông.
“Cảm ơn bé, cháu tên gì nhi?”
“Clara-Anhxtanh, bố ạ!”
Hai ông hói nói chuyện với nhau về chủ đềtóc:
- Suy đi tính lại, tôi thấy anh bị hói nhiều hơntôi.
- Không có cơ sở! Chúng ta đều hói trọc cả, lấygì mà so sánh?
- Thế nhưng …. đầu anh to hơn đầu tôi!
Đức giáo hoàng hỏi Hazi tại sao không chịu làm linh mục.
Hazi trả lời: “Bởi vì con muốn giữ cái quyền muốn kết hôn bao giờ thì kết hôn”.
Giáo hoàng lại hỏi: “Thế tại sao con chưa chịu lập gia đình?”
Hazi đáp: “Bởi vì con muốn giữ lại quyền lúc nào muốn làm linh mục thì được làm linh mục”
Đọc rõ nhưng hơi nhột
Sếp trách thư ký:
- Bức thư anh đọc rõ ràng thế mà em đánh sai đếnhàng trăm lỗi chính tả.
- Vâng, sếp đọc thì rất rõ, nhưng mà… nhột quáem không thể tập trung được.
- Sao mà nhột?
- Dạ, hình như sáng nay sếp… quên cạo râu.
***
Ai được quyền ăn nói nhảmnhí?
Thủ trưởng đập bàn quát to:
- Cậu hãy nói cho tôi biết, ở đây ai là cấp trên,hả?
- Thưa sếp, tất nhiên không phải là em rồi.
- Thế mà cậu dám ăn nói nhảm nhí như vậy hả?
***
Một thanh niên có triển vọng
Đọc xong quyết định bổ nhiệm, giám đốc công tydắt tay một thanh niên trẻ ra trước hội trường:
- Thưa các đồng chí, đây là tân phó giám đốc côngty – một thanh niên rất có triển vọng. Anh ấy đã phấn đấu rất tốt,vào đây như một người thợ bình thường. Sau hai tháng đã có tay nghềchuyên môn giỏi, được đi học, được giao nhiệm vụ quản lý và đãthăng tiến rất nhanh.
Nói rồi sếp quay sang chàng thanh niên:
- Có phải thế không?
- Thưa bố, vâng ạ!
Trong một kỳ thi ở trường Y, thầy giáo hỏi:
- Anh cho biết những dấu hiệu khi mang thai?
Đắn đo mãi không biết trả lời thế nào thì anhsinh viên nghe thấy bạn mách: tóc rụng, chân cong, bụng to…
Anh ta luống cuống lặp lại hết. Thầy giáo cười,hỏi lại:
- Chân tôi có cong không?
- Thưa cong ạ.
- Tóc tôi có rụng không?
- Thưa rụng ạ.
- Bụng tôi có to không?
- Thưa to ạ.
- Vậy khi nào tôi đẻ, tôi sẽ cho anh qua kỳthi!
- Bà Liz ơi! Tôi không như bà đâu lê la hết nhà này đến nhà khác, đem chuyện người này nói với người kia!
- Ai chả biết bà không phải đi, bà có máy điện thoại mà!
Một anh chàng hỏi một cô gái xinh đẹp mặc một bộ đồ tắm rất tiết kiệm, cô này lại có vẻ vui sướng được mặc hở hang như vậy.
- Mẹ cô có nổi giận không nếu bà ta nhìn thấy cô mặc bộ đồ này?
- Chắc chắn là có… Vì đây là đồ của bà ấy mà!
Một ông đang phóng xe trên đường thì thấy ngườiphụ nữ lái chiếc xe chạy ngược chiều hét to:
- Heo!
- Chó! – Ông này lập tức trả miếng.
Chưa kịp hả hê vì tài đối đáp nhanh của mình, xecủa ông ta đâm sầm vào một con heo lớn nằm giữa đường.
Bài học rút ra: “Nếu người đàn ông bị phụ nữchửi rủa thì cố nghe xem họ nói về cái gì”.
Mẹ đang đi dạo cùng con trai nhỏ. Gặp cô bạn gáixinh đẹp, cúi xuống giục con:
- Gregory, thơm cô Lucie đi con.
- Không!
- Gregory, mẹ nói con phải vâng lời.
- Nhưng cô Lucie sẽ tát con!
- Vớ vẩn! Điều gì khiến con nghĩ như vậy?
- Bởi vì chính bố đã thử và bị cô ấy tát rồi!
Con nhà tông không giống lông …..đỡ giống khỉ.
Chồng: “Ví tiền của anh bị kẻ trộm khoắng mắt rồi!”
Vợ: “Anh không cảm thấy có bàn tay thò vào túi anh sao?”
Chồng: “Anh biết chứ, nhưng anh tưởng đó là tay em!”
Chồng lái xe chở vợ trên đường.
- Anh ơi, có cô gái đi về phía mình kìa.
- Đấy là việc của cô ấy – anh chồng thảnnhiên.
- Nhưng ngày xưa cô ấy đã từng phản bội con traimình?
- Đấy là việc của nó!
- Nhưng cô ta đã bỏ nó để yêu anh?
- Đấy là việc của anh!
Cô vợ phát khóc:
- Còn em thì sao?
- Đấy là việc của em – anh chồng vẫn không đổigiọng.
Con: “Người hay vâng vâng dạ dạ nghĩa là gì?”
Mẹ: “Chà! Thì đó là những người không biết phát biểu ý kiến của mình, miệng lúc nào cũng chỉ biết vâng vâng, đúng đúng. Tôi nói thế có phải không bố nó?”
Bố: “Đúng! Đúng!”
Buổi tối Julie ngồi trên lòng Brown vuốt ve gáy anh và thốt lên:
- Ôi Brown, cổ anh to quá!
- Julie, ở bang Texas của anh cái gì cũng to em ạ!
- Ôồ! Vai anh vạm vở xiết bao!
- Julie, ở bang Texas của anh cái gì cũng to!
Julie xoa đùi Brown:
- Ôi! Đùi anh to ghê đi!
- Julie, ở bang Texas của anh cái gì cũng to!
Sáng hôm sau, Julie nói giọng thất vọng:
- Brown, thế mà anh bảo ở bang Texas của anh cái gì cũng to!
- Julie, anh đâu có ngờ em cũng là dân Texas!
Ba người đàn bà chuẩn bị đón năm mới. Người đàn bà Bungari nói:
- Tôi sẽ mang đến một bó hồng lớn!
Người đàn bà Gruđia:
- Tôi sẽ mang đến một thùng nho chín mọng!
Người đàn bà Do Thái:
- Tôi sẽ rủ thêm cô em gái đến!
Một cái xe chao đảo chạy tới, viên cảnh sát giaothông ra hiệu cho xe dừng lại, lè nhè hỏi:
- Ông uống rồi hả?
- Không một giọt!
- Thế thì thở vào đây – viên cảnh sát chìa ốngthử cồn ra…
Không có phản ứng. Thày đội nghĩ thầm: “Mìnhnhầm hay dung dịch thử bị hỏng?”. Sau đó, tự mình thổi vào ốngnghiệm và lẩm bẩm:
- Không, vẫn tốt… Có lẽ xe hắn chao đảo là domặt đường thôi!
Trăm năm cừu vẫn là cừu.
Ăn xong rửa chén là điều dĩ nhiên.
Chuẩn bị khai mạc phòng tranh, họa sĩ phấn khởi nói với vợ:
- Bà xem, cái bức màu đen tuyền này sẽ gây kinh ngạc cho tất cả khách mời của chúng ta! Khi đứng trước nó, chắc chắn họ sẽ liên tưởng ngay đến… cảnh tình tự muôn đời của con người trong những đêm… không trăng sao! Còn bức màu trắng toát kia, nó giúp cho trí tưởng tượng mọi người bay bổng tới các miền địa cực băng giá. Nơi chỉ có… tuyết trắng, gió và sự tịch mịch… Bà … hiểu tôi chớ?
- Hiểu! Bà vợ thở hắt ra vẻ mệt mỏi, tiếp – Và tôi giờ đây cũng đang… tưởng tượng đến cái cảnh vắng và tịch liêu và… tăm tối của phòng tranh mình trong những ngày sắp tới!!
Một nhà thầu cầu đường muốn lấy lòng một người trưởng cơ quan nào đó bèn ngỏ ý biếu tặng ông ta một chiếc ôtô.
Vị trưởng cơ quan bảo:
- Thưa ông, tôn chỉ của cơ quan tôi là tính liêm khiết của cá nhân, tôi không bao giờ cho phép tôi nhận một món quà như thế đâu!
- Tôi có thể hiểu được cảm nghĩ của ông như thế nào về việc này!- Nhà thầu nói- Vậy thì thay vì biếu ngài chiếc ôtô, tôi bán cho ngài với giá đại hạ- ví dụ như hai lăm đô la vậy!
Vị trưởng cơ quan suy nghĩ trong giây lát rồi bảo:
- Trong trường hợp đó, tôi sẽ mua hai chiếc!
- Để khiến chúng chú ý, bạn phải dựng chúng dậy(khởi động).
- Chúng có nhiều dữ liệu, nhưng vẫn thiếu manhmối.
- Chúng sinh ra để giải quyết vấn đề cho bạn,nhưng phân nửa thời gian đó chúng gây ra vấn đề.
- Khi sở hữu một cái, bạn biết ngay rằng nếu chịukhó chờ đợi, bạn sẽ có một cái tốt hơn.
- Ít người có thể hiểu được logic bên trongchúng, trừ những người tạo ra chúng.
- Ngôn ngữ mà chúng sử dụng với các máy khác thìcũng ít ai hiểu nổi.
- Ngay cả lỗi lầm nhỏ nhặt nhất của bạn cũng đượclưu để truy cứu về sau.
- Ngay khi bạn chọn một cái cho mình, bạn sẽ nhậnthấy rằng bạn đang và sẽ phải tiếp tục chi nửa tháng lương cho cácphụ tùng của nó.
Một chú bé được một cậu bạn cùng lớp rỉ tai rằngtất cả người lớn đều có những bí mật riêng và rất dễ tống tiền họbằng câu: “Tôi biết tất cả sự thật”. Về nhà, chú bé quyếtđịnh sẽ thử điều này với mẹ:
- Con đã biết tất cả sự thật.
- Đừng nói gì với bố nhé!
Mẹ cho cậu 10 nghìn đồng. Hiệu nghiệm quá, bố đilàm về, cậu lại đọc “thần chú” vào tai ông. Ông bố ngaylập tức rút ví cho cậu 50 nghìn đồng cùng một đề nghị giữ kínchuyện. Vô cùng hài lòng với phương pháp kiếm tiền mới của mình,hôm sau, khi gặp bác đưa thư trước cửa nhà, cậu nói ngay:
- Bây giờ tôi đã biết tất cả sự thật rồi!
Bác đưa thư đứng lặng người, cặp kính trắng mờđi, ông giang hai tay ra và nghẹn ngào nói với cậu bé:
- Nếu con đã biết hết sự thật rồi thì… lại đâyvới bố đi con!
Trên tuần dương hạm, lính mới say sóng mặt xanh nanh vàng, hỏi chỉhuy:
- Thưa sếp, vệt mờ mờ đằng kia có phải là bờkhông ạ?
- Đó chỉ là đường chân trời thôi.
- Lạy Chúa! Còn hơn là không có gì.
***
- Anh muốn tình nguyện gia nhập hải quân à?
- Đúng vậy, thưa đô đốc.
- Tốt thôi, anh có biết bơi không?
- Tại sao phải bơi ạ? Chẳng lẽ chỗ các ngài khôngcó tàu à?
***
Sĩ quan hải quânhỏi nhóm tân binh:
- Trong số cácanh ai biết bơi?
Cả tiểu đội trảlời biết, trừ một người lúng túng không biết nói thế nào, câu hỏiđược nhắc lại:
- Binh nhì Ryan,anh có bơi được không?
- Tôi không rõ…nghĩa là tôi chưa thử bơi bao giờ.
Ba giờ sáng, điện thoại ở phòng lễ tân khách sạnđổ liên hồi, rồi một giọng giận dữ gào lên:
- Này, các ông phải làm gì đó để con mụ chửichồng ở tầng bốn im đi chứ?
- Vâng, chúng tôi sẽ cố. Nhưng bà ta ở phòng nàoạ?
- Đang chung phòng với tôi đây này.
Ông Martin ở Tô Cách Lan, đến nhà người bạn để lấy lại chiếc ô ông này mượn tuần trước.
Người bạn xin lỗi:
- Tôi rất tiếc, tôi lại cho một người bạn mượn chiếc ô đó rồi. Bạn thật sự cần có nó à?
- Ôồ không phải tôi cần, ông giải thích ố nhưng người cho tôi mượn ô đã nói là người chủ chiếc ô muốn lấy lại ô!
Vào tiết Anh văn, thầy giáo hỏi: “Thì quá khứ của tỉnh dậy là gì?”
Kimi: “Ngủ ạ!”
Thầy giáo: “Thế còn thì tương lai?”
Kimi: “Đi học ạ!”
Đám tang Beethoven được cử hành vào ngày 29 tháng 3 năm 1827 ở Viên. Văn nghệ sĩ ở khắp nơi đều tới đưa đám. Có một người thấy có nhiều lính và sĩ quan cũng có mặt và làm trách nhiệm giữ trật tự. Người ấy hỏi bà bán hoa:
“Tại sao lại có đông người như vậy, và có cả nhà binh nữa?”.
Bà bán hoa nhìn chăm chăm người nọ rồi cười nói với giọng khôi hài:
“Đây là lần đầu tiên ở Viên có chuyện này. Vì hôm nay là lễ an táng ông đại tướng của các nhạc sĩ!”
“Anh có biết tại sao dạo này thanh niên lại thích để tóc đài như đàn bà không?”
“Bởi vì nếu người yêu hoặc là vợ của các anh chàng ấy tìm thấy sợi tóc đài trên quần áo họ, họ vẫn có thể mỉm cười tỉnh bơ: “Đó là tóc của anh”.
No related posts.